Pair of Vintage Old School Fru
CHATTHUGIAN.MOBIE.IN
kính chào qúy khách

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Tử Vi   Truyện Tranh  
Facebook  Xổ Số  Dịch  Tải Game  Báo  Tiền Ảo Bitcoin 

  ĐÂM LAO PHẢI GẢ THEO LAO 


Phan_2

“Cái này, Nhạc huynh, sau này huynh sẽ biết.” Trần Mục Vân thông minh ngậm miệng lại, cơ mà nhịn không được lén cười, Trần Mục Vũ cũng cùng một bộ dạng như thế. Nhạc Kiến Thần khẽ nhíu cặp mày anh khí. 

Ngày thứ hai, buổi chiều lúc Nhạc Kiến Thần tới thỉnh an Trần lão phu nhân, Trần lão gia cùng Trần phu nhân, Trần Mục Phong đã ở, ai nấy sắc mặt đều ngưng trọng. Bảo Nhi ở trên tháp bên cạnh, giống như con chó nhỏ nghiêng đầu nằm úp xuống ngủ. 

Nhạc Kiến Thần ngồi một hồi, cảm thấy có vẻ có chút bất tiện, liền muốn cáo từ. Trần lão gia gọi hắn lại: “Kiến Thần không cần đi, không có chuyện gì quan trọng.” Nhạc Kiến Thần không thể làm gì khác hơn là ngồi xuống. 

“Cha, chuyện này con đã quyết định. Thỉnh cha cho người đến cầu hôn.” Trần Mục Phong thanh âm bình ổn mà quyết tiệt. 

“Hôn nhân đại sự, phụ mẫu chi mệnh, môi chước chi ngôn (*), ta không đồng ý hôn sự với Cung gia.” Trần lão gia lạnh lùng phán. 

(*chuyện hôn nhân là do cha mẹ định đoạt, do mai mối mà thành) 

“Nương cũng không đồng ý.” Trần phu nhân tiếp lời, “Nếu như là trước đây, cha cùng nương cũng sẽ không phản đối, thế nhưng ~~~ Cung gia năm đó hành sự quả thực làm cũng quá đáng, để được nhập vào Kỳ tịch không tiếc dùng nữ nhi đánh đổi, bây giờ lại như vậy ~~~~ “ 

“Nương, cũng không phải lỗi của Trúc Uẩn.” Trần Mục Phong đáp. 

“Mặc kệ có sai hay không, chuyện đã thành ra như vậy, người ngoài nhìn vào sẽ thấy thế nào? Nữ nhân như vậy sao có thể xứng đáng vào cửa Trần gia chúng ta làm Thiếu phu nhân?” Trần phu nhân khuyên giải. 

“Phong nhi, con hãy nghe lời đi! Nữ nhi tốt hơn Trúc Uẩn còn rất nhiều, con chịu khó gặp nhiều một chút!” Trần lão phu nhân rốt cuộc cũng lên tiếng. 

“Xin lỗi, nãi nãi, cha, nương. Con chủ ý đã quyết.” Trần Mục Phong ngữ khí kiên định. 

Bầu không khí nhất thời trầm xuống. 

“Ồn quá ~~~~~” Bảo Nhi đương nằm úp như con cún con mơ màng lẩm bẩm. 

“Bảo Nhi ngoan, dậy đi nào, ngủ lâu rồi đó!” Giọng điệu Trần phu nhân lập tức mềm dịu hẳn đi, vỗ nhẹ nha đầu đang gối trên đùi mình. 

“Vâng!” Bảo Nhi trả lời, cố sức mở mắt, nhìn lướt khắp phòng, trông thấy Nhạc Kiến Thần, cười chào hỏi: “Chào Nhạc ca ca!” 

“Chào Bảo Nhi!” Nhạc Kiến Thần cũng cười nhìn nàng. Nữ hài tử vừa mới tỉnh ngủ nhìn thấy nam nhân cư nhiên cũng không kinh hoảng. 

Bảo Nhi lúc này mới chậm rãi đứng lên, ôm lấy cánh tay Trần phu nhân nghiêng đầu. Lập tức có tiểu nha hoàn bưng hoa quả tới. 

“Không được!” Trần lão gia kiên quyết bác bỏ. 

“Cô trượng!” Bảo Nhi nhìn Trần lão gia vẻ mặt giận dữ, lại quay sang nhìn Trần Mục Phong mặt không hề có chút xúc cảm, sau đó chân không nhảy xuống đất đi tới trước mặt Trần lão gia, “Cô trượng, người tức giận sao?” 

“Không, cô trượng không có tức giận.” Trần lão gia cố gắng nặn ra một nụ cười, thanh âm cũng mềm nhẹ đi rất nhiều, “Bảo Nhi trở lại ngồi đi, lạnh chân đấy.” 

Bảo Nhi tự động bò lên trên đầu gối Trần lão gia, “Cô trượng, ở đây dư một cái nếp nhăn này!” Bàn tay Bảo Nhi khua loạn xạ ngay khóe mắt Trần lão gia, “Còn nói không tức giận! Tức giận cô trượng sẽ không anh tuấn đâu! Cười một cái đi mà!” Giật nhẹ gương mặt Trần lão gia, “Như vậy sẽ tuấn tú hơn!” 

“Cô trượng không tức giận, Bảo Nhi là ngoan nhất!” Trần lão gia nở nụ cười. 

“Cô trượng anh tuấn nhất!” Bảo Nhi cười tủm tỉm nói, rồi nhảy xuống đất leo lên tháp chuyên tâm ăn vải, cũng không ngẩng đầu nhìn. 

“Được rồi được rồi, Mục Phong, chuyện này về sau bàn lại, con cứ suy nghĩ cho kĩ càng đi.” Trần phu nhân bảo. 

“Cha, nương, vài ngày tới con đi kinh thành, nhân tiện sẽ tiếp Trúc Uẩn trở về.” Trần Mục Phong thông báo, không chút nào chịu nhường bước. 

“Ngươi dám tiếp nàng ta trở về thì cũng đừng hòng bước vào cửa Trần gia.” Trần lão gia cao giọng. 

“Vâng!” Trần Mục Phong đứng lên, muốn đi ra ngoài. 

Hai vị phu nhân, Nhạc Kiến Thần đều sửng sốt một hồi. 

“Cô trượng, người lỗ nặng rồi!” Bảo Nhi cười tủm tỉm nói. 

Mọi người, bao gồm cả Trần Mục Phong đều quay đầu nhìn nàng, mà Bảo Nhi vẫn chậm rãi ăn mấy trái vải. 

“Vì sao, Bảo Nhi?” Trần lão gia hỏi. 

“Cô trượng, con hỏi người, người nuôi lớn Trần đại thiếu tốn bao nhiêu bạc? Mất bao nhiêu tâm tư?” Bảo Nhi hỏi. 

“Này thì ~~~ ai lại đi ghi nhớ cái này.” Trần lão gia trả lời. 

“Vậy người hao tâm tổn sức phí tiền bồi dưỡng huynh ấy chính là để không công đem huynh ấy đưa cho một nữ nhân sao?” Bảo Nhi hỏi. 

“Đương nhiên là không phải.” Trần lão gia lập tức phủ nhận. 

“Con từng nghe, dưỡng nhi dưỡng lão, thế nhưng huynh ấy còn chưa phụng dưỡng người được ngày nào, người lại tống huynh ấy ra ngoài, đây không phải quá tiện nghi cho huynh ấy sao? Hơn nữa, tuy Trần đại thiếu không được ưu tú bằng cô trượng, nhưng miễn cưỡng cũng coi như là một nhân tài, lại biết kiếm tiền, có thể đảm đương một tay lao động trong nhà. Nếu như người đem huynh ấy dâng cho nữ nhân kia, không phải quá hời cho nàng ta sao?” Bảo Nhi nói, “Cho nên, cô trượng người muốn đem huynh ấy đuổi ra ngoài sẽ thiệt hại nặng nề.” 

“Bảo Nhi thấy nên làm sao mới tốt bây giờ?” Trần lão gia hỏi, hơi giấu ý cười. 

“Rất đơn giản ạ! Người để huynh ấy đem cô ta mang về đây, nếu như tốt thì hãy thu làm thiếp, không tốt thì coi như nha hoàn vậy! Dù sao cũng vốn là tuỳ nghi mà nhặt được.” Bảo Nhi phân tích. 

Trần lão gia nhíu mày lo lắng, Trần lão phu nhân cùng Trần phu nhân lại là thở phào nhẹ nhõm nhìn Bảo Nhi. Trần Mục Phong tựa hồ có chút suy nghĩ, Nhạc Kiến Thần khẽ nhếch khóe miệng, rất có hứng thú nhìn Bảo Nhi. 

“Bảo Nhi, nhìn tiểu ca mua cho muội cái gì nè?” Vừa bước vào cửa giơ lên một cái chong chóng, Trần Mục Vũ lập tức im bặt, nhìn lướt qua cả nhà đương lặng yên không một tiếng động, không biết xảy ra chuyện gì. 

“Chong chóng? Tiểu ca, huynh thật ấu trĩ nha!” Bảo Nhi nhìn chong chóng, bộ dạng không mấy hứng thú. 

“Không đẹp sao? Ta thấy rất nhiều nữ hài tử đều chơi cơ mà?” Trần Mục Vũ nhìn chong chóng, vốn nghĩ nó rất đẹp mắt, bây giờ nhìn lại dường như là rất trẻ con. 

“Tiểu ca, người ta đã lớn rồi!” Bảo Nhi nói, “Có điều, cái này thoạt nhìn chế tác cũng không tệ lắm, tiểu ca, huynh giúp ta đem cột vào trên bàn đu dây có được hay không?” 

“Được! Lập tức đi.” Trần Mục Vũ đáp ứng. 

“Bây giờ phải đi sao, chờ muội một chút!” Bảo Nhi vừa nói vừa mang giày, sau đó cầm lấy khay đựng vải chạy đến bên cạnh Trần Mục Vũ, ôm lấy cánh tay hắn đi ra ngoài: “Được dịp chúng ta vừa hóng gió vừa ăn vải.” 

“Tốt!” Trần Mục Vũ giơ chong chóng cười. 

“Huynh lột cho ta ăn.” Bảo Nhi làm nũng. 

“Vì sao?” Trần Mục Vũ kháng nghị. 

“Hoặc là không được ăn.” Bảo Nhi trả lời. 

“Muội ~~~ nể tình muội còn nhỏ miễn cưỡng đáp ứng muội.” Trần Mục Vũ ủ rũ. 

“Không được miễn cưỡng!” Bảo Nhi cười. 

“Dạ, tiểu ca ta rất vinh hạnh được lột vải cho Bảo Nhi.” Trần Mục Vũ vừa cười vừa đáp. 

“Tiểu ca, nể tình mối thâm giao thân thiết của chúng ta, sau này ta sẽ thường xuyên cho huynh hưởng loại vinh hạnh này.” Bảo Nhi nói. 

“Vậy tiểu ca làm sao để cảm tạ Bảo Nhi đây?” Trần Mục Vũ hỏi. 

“Thân cận như thế còn nói cái gì mà cảm tạ với không cảm tạ, thật là không có ý tứ mà!” Bảo Nhi giọng nói tràn ngập đắc ý. 

Chú thích 

(1) Nhập Kỳ tịch tức vào Bát Kỳ: 

Đây là 1 chế độ nổi tiếng trong lịch sử kết hợp giữa binh và nông, vừa là đơn vị hành chính dân sự, vừa là tổ chức quân sự, là đặc trưng của người Mãn Châu và nhà Thanh sau này. 

Bát Kỳ gồm 8 đơn vị phân biệt bằng các lá cờ khác nhau. Có 4 màu cơ bản: Hoàng (vàng), Hồng (đỏ), Lam (xanh), Bạch (trắng). Ban đầu chỉ có 4 Kỳ, sau đó phát triển thêm 4 kỳ, các kỳ cũ được gọi là Chính, các kỳ mới gọi là Tương và thêm màu viền trên cờ hiệu. Trong đó, Chính Hoàng kỳ, Tương Hoàng kỳ, Chính Lam kỳ do Đại hãn trực tiếp nắm giữ, hợp xưng “Thượng tam kỳ”; còn lại Tương Lam kỳ, Chính Bạch kỳ, Tương Bạch kỳ, Chính Hồng Kỳ, Tương Hồng kỳ gọi là “Hạ ngũ kỳ” do các Bối lặc thân tín quản lý. 

Như vậy, Bát Kỳ về mặt quân sự là 8 cánh quân, về mặt dân sự là 8 nhóm bộ tộc và Đại hãn là người thống trị tối cao về cả 2 mặt. 

Chi tiết tham khảo GG ^^! 

(2) Tương Bạch kỳ: đứng hàng thứ 5 trong Bát Kỳ 

(3) Ngọc hoàn: ngọc có hình vòng tròn. 

Chương 4: Đậu hũ thúi (1) “Đón cô ta trở về cũng được, có điều tuyệt không thể làm chính thất. Bằng lòng cho loại nữ nhân phàn quyền phụ thế (*) như nàng ta tiến vào cửa Trần gia đã rất nể mặt con rồi, đây là nhượng bộ cuối cùng của chúng ta.” Trần lão gia nghiêm nghị. 

(*ham danh lợi, cậy quyền thế) 

“Mục Phong, con ra ngoài trước đi!” Trần phu nhân vội cắt ngang, sợ hai cha con lại bắt đầu tranh cãi. 

“Vâng!” Trần Mục Phong đáp. 

Nhạc Kiến Thần cũng theo đi ra. 

“Mục Phong, không cần lo lắng, có thời gian thì còn xoay chuyyển được.” Nhạc Kiến Thần an ủi. 

“Ủy khuất cho Trúc Uẩn.” Trần Mục Phong trả lời. 

“Rồi cũng sẽ có cách.” Nhạc Kiến Thần khuyên. 

Hai người mới ra khỏi cửa Tùng Duyên viện, liền nghe thấy tiếng cười. Theo hướng thanh âm nhìn lại, là Trần Mục Vũ cùng Bảo Nhi đang ngồi trên bàn đu dây đùa giỡn. 

“Bảo Nhi, vừa rồi sao sắc mặt cha lại khó coi như vậy?” Trần Mục Vũ lột một trái vải cho Bảo Nhi. 

Hai người đang muốn đi, nghe thấy thề liền ngừng cước bộ. 

“Trần đại thiếu tức giận!” Bảo Nhi trong miệng còn ngậm vải hàm hồ đáp. 

“Đại ca? Đại ca làm sao vậy?” Trần Mục Vũ buồn bực hỏi thăm. 

“Hình như là một nữ nhân, gọi là gậy trúc (*) gì đó ~~~” Bảo Nhi suy nghĩ một chút, vẫn không tài nào nhớ nổi nàng ta tên gọi là gì. 

(*Nguyên văn là Trúc Tử (竹子)) 

“Không phải gậy trúc, là Trúc Uẩn. Bởi vì nàng sao?” Trần Mục Vũ hiểu rõ, xem ra tâm tư đại ca có vẻ rất kiên định. 

“Tiểu ca, gậy trúc cùng Trần đại thiếu là thanh mai trúc mã đúng hay không?” Bảo Nhi hỏi. 

“Đúng vậy! Làm sao muội biết?” Trần Mục Vũ hỏi, vừa lột vải cho nàng. 

“Tiểu ca, tình tiết tầm thường như thế trong tiểu thuyết tài tử giai nhân có một đống nha! Không biết chính là kẻ ngốc!” Bảo Nhi kiêu ngạo. 

“Biết còn không ít! Cuối cùng cha đồng ý sao?” Trần Mục Vũ hỏi. 

Bảo Nhi gật đầu, ngậm miệng ăn vải. 

“Thực sự? Làm sao có thể ~~~~” Trần Mục Vũ buồn bực, mấy năm nay nhắc tới việc này cha hắn liền giận dữ, làm thế nào lại đồng ý nhỉ? 

“Vạn sự đều có khả năng, tiểu ca! Tựa như ta cho tới bây giờ vẫn chẳng tin được Trần đại thiếu cũng có người trong lòng đấy thôi. Tiểu ca, gậy trúc kia có phải rất xinh đẹp hay không?” Bảo Nhi cảm thấy hứng thú bèn hỏi. 

“Là Trúc Uẩn. Trúc Uẩn rất đẹp.” Trần Mục Vũ đáp. 

“À ha, thảo nào!” Bảo Nhi gật đầu. 

“Cái gì mà thảo nào, Bảo Nhi?” Trần Mục Vũ hỏi. 

“Thảo nào Trần đại thiếu cũng sẽ tình thâm ý trọng chứ sao! Đó là một cây gậy trúc xinh đẹp mà. Tiểu ca huynh thật ngốc!” Bảo Nhi giải thích. 

“Rồi rồi rồi, Bảo Nhi thông minh nhất.” Trần Mục Vũ vừa cười vừa nói, thuận tiện nhét trái vải vào miệng Bảo Nhi. 

“Quá khen quá khen!” Bảo Nhi cười híp mắt. 

“Bảo Nhi à, rối cuộc vì sao cha lại đồng ý? Trước đây cha là người phản đối nhất, nhắc tới liền tức giận.” Trần Mục Vũ hỏi. 

“Bởi vì người thông minh nhất là ta nói cho cô trượng không biết không thể buôn bán lỗ vốn nha!” Bảo Nhi đắc ý thuật lại cho Trần Mục Vũ một lần, sau đó bổ sung: “Trần đại thiếu không đi, nhị ca cùng tiểu ca sẽ không cần phải mệt nhọc như vậy. Tất cả mọi công việc vất vả đều để cho Trần đại thiếu gánh là tốt rồi.” 

“Ha ha ~~~ Bảo Nhi quả nhiên thông minh. Sau này tiểu ca nhất định mua cho muội thiệt nhiều đồ chơi độc đáo.” Trần Mục Vũ vừa cười vừa nói. Thật tốt, đại ca ở lại bọn họ có thể tha hồ lười biếng, sống những ngày tháng tiêu dao. 

“Quên đi, ta không tin thẩm mỹ của tiểu ca huynh đâu.” Bảo Nhi bĩu môi nói, “Có điều — tiểu ca, lúc ta muốn ra ngoài chơi huynh dẫn ta đi có được hay không?” 

“Như vậy sao được? Nữ nhi không thể tùy tiện xuất môn.” Trần Mục Vũ phản đối. 

“Ta đây cải trang thành nam hài là được mà! Tiểu ca, cho ta mượn hai bộ quần áo được chứ?” Bảo Nhi năn nỉ. 

“Nãi nãi với nương sẽ không đồng ý.” Trần Mục Vũ từ chối, Bảo Nhi lỡ mà rớt một cọng tóc, nãi nãi, cha mẹ hắn rất có khả năng sẽ nện chết hắn như chơi. 

“Cái này huynh không cần lo lắng! Có muội muội thông minh như vậy ở đây, không thành vấn đề.” Bảo Nhi vừa cười vừa nói. 

“Muội thì không thành vấn đề, bọn họ sẽ tìm ta phiền phức. Muội ngẫm lại xem, bởi vì muội, ta cùng nhị ca đều bị nãi nãi với nương mắng bao nhiêu lần rồi?” Trần Mục Vũ bất đắc dĩ nói. 

“Được rồi tiểu ca, tiểu ca dễ thương! Muội lột vải cho huynh anh, đáp ứng ta đi mà, tiểu ca ~~~~~” Bảo Nhi vừa lột vải vừa mè nheo. 

“Thật không có biện pháp với muội!” Trần Mục Vũ vuốt vuốt tóc Bảo Nhi. 

“Nào nào, tiểu ca có nghĩa khí nhất của ta, mời ăn vải!” Bảo Nhi cười tủm tỉm mà đem vải nhét vào miệng Trần Mục Vũ. 

“Xem ra, Bảo Nhi thật đúng là không thích ngươi rồi, Mục Phong!” Nhạc Kiến Thần cười cười. Nàng gọi hắn là Trần đại thiếu, nhưng lại gọi hai tên kia là ca ca. 

“Hừ!” Trần Mục Phong hừ lỗ mũi. Tiểu nha đầu đó thù dai mà. 

“Có điều là, muội ấy vẫn giúp ngươi — tuy rằng bổn ý chính là để mệt chết ngươi. Tiểu nha đầu thật đúng là có chút thông minh!” Nhạc Kiến Thần tựa hồ có chút suy nghĩ nhìn hai người đương ngồi trên bàn đu dây. 

“Tiểu hai mặt!” Trần Mục Phong bảo. 

“Tiểu nha đầu rất thú vị.” Nhạc Kiến Thần khen. Nha đầu này lai lịch khẳng định không đơn giản, nghe nàng nói, “Tốt thì thu nhận, không tốt coi như nha hoàn”, chỉ có người đã gặp qua loại sự tình đó mới có thể tùy ý nói ra như vậy, tùy ý quyết định số phận của một nữ nhân. 

“Ngươi lần này vì sao lại tới?” Trần Mục Phong hỏi. 

“Trốn đi tìm thanh tĩnh chớ sao! Nếu không bị nương ta phiền chết!” Nhạc Kiến Thần bất đắc dĩ nói: “Từ lúc định hôn xong liên tục tìm người coi ngày lành!” 

“Ngày đã định rồi?” Trần Mục Phong hỏi. 

“Không biết. Ngày tháng tiêu dao của ta rốt cuộc cũng kết thúc ~~~~~ Tô Hàng mỹ nữ, sau này không có cơ hội rồi!” Nhạc Kiến Thần nói, “Mục Phong, ngươi muốn lên kinh ư?” 

“Ừ, bàn chuyện làm ăn.” Trần Mục Phong giản đơn đáp. 

Tới lúc Trần Mục Vân trở về thì cả nhà đã dùng xong cơm tối, mọi người ngồi trong phòng khách Tùng Duyên viện uống trà. Hắn bước vào trong tay cầm theo hai bao giấy dầu, một mùi hương không được bình thường như có như không truyền vào mũi mọi người. 

“Mục Vân, con cầm cái gì vậy?” Trần phu nhân mặt nhăn mày nhíu. 

“Đậu hũ thúi. Bảo Nhi, dám ăn không?” Trần Mục Vân cười tủm tỉm nhìn Bảo Nhi. 

“Không thành vấn đề.” Bảo Nhi hiếu kỳ đến mức hai mắt tỏa ánh sáng. Nhìn chằm chằm Trần Mục Vân chậm rãi mở giấy dầu, bên cạnh sớm có nha hoàn cầm đĩa cùng đôi đũa. 

Không đợi nha hoàn động thủ đem đậu hũ trút ra đĩa, Bảo Nhi tự tay cầm một miếng bỏ vào trong miệng, “Nóng quá ~~~~” khẽ xuýt xoa mấy hơi, khối đậu hũ nọ đã tuột thẳng vào bụng, “Nhị ca, huynh rốt cuộc cũng mua được một món ra hồn rồi.” 

“Bảo Nhi à, con ăn cái này sao?” Trần phu nhân đôi mắt trợn lên thật to, Bảo Nhi khả ái của mình sao có thể ăn cái loại thức ăn này? 

“Vâng, ăn ngon lắm ạ! Cô cô, có muốn ăn hay không?” Bảo Nhi đã cầm lấy miếng thứ hai. “Nãi nãi, cô trượng, Nhạc ca ca, tiểu ca, mọi người có muốn ăn hay không?” 

Thấy mọi người biểu tình quái dị nhất trí lắc đầu, Bảo Nhi chớp chớp mắt, nhìn Trần Mục Vân: “Nhị ca, huynh muốn ăn sao?” 

“Đương nhiên, nếu không ta mua nhiều như vậy để làm chi?” Trần Mục Vân cũng tự tay cầm bỏ vào trong miệng. 

“Nhị ca, Hàng Châu có phải còn có bánh sầu riêng (2) không? Thực muốn ăn nha!” Bảo Nhi vừa ăn vừa hỏi. 

“Bánh sầu riêng? Sầu riêng muội có muốn ăn hay không?” Trần Mục Vân cười đáp. 

“Muốn!” Bảo Nhi rất thẳng thắn trả lời. 

“Bảo Nhi, muội chắc chứ?” Trần Mục Vân hỏi. 

“Dạ!” Bảo Nhi gật đầu, lại cặm cụi ăn. 

Một phòng đầy người trợn mắt nhìn hai kẻ ăn đến vui ngất trời kia, đợi đến khi hai bao đều trông thấy đáy, Bảo Nhi không để ý ợ một cái, sau đó lẩm bẩm: “Mùi không được dễ chịu lắm ai ~~~”, nhìn tay phải đầy mỡ, lấy ra khăn tay lau sau đó thuận tiện đưa khăn giao cho nha hoàn bên cạnh. 

“Bảo Nhi, muội cư nhiên cảm thấy ăn ngon?” Trần Mục Vũ bộ dạng không tin nổi. 

“Tiểu ca, huynh nghĩ không thể ăn sao?” Bảo Nhi nhướng nhướng mày, hít một hơi, mùi hương phiêu tán trong phòng lập tức tiến vào trong lỗ mũi, “Tuy rằng hơi khó ngửi, nhưng tiểu ca à, trông mặt mà bắt hình dong là sai lầm nha.” 

“Cái kia ~~~~ căn bản là không thể ăn có được hay không ~~~~ nào có nữ hài tử nhà ai ăn cái này?” Trần Mục Vũ lầm bầm nói. 

“Nhị ca, huynh đã nếm thử đậu hũ thúi ở Thiệu Hưng chưa? Nghe nói so với Hàng Châu còn ngon hơn!” Bảo Nhi không để ý tới Trần Mục Vũ lầu bầu, chuyển hướng tới người đồng đạo. 

“Phải không? Chưa thử. Sau này có cơ hội ăn thử xem thế nào.” Trần Mục Vân nói. Kỳ thực đây là lần đầu tiên hắn ăn đậu hũ thúi ~~~~ 

“Nhị ca, nếu không, chúng ta đi Thiệu Hưng chơi đi. Còn có thể nếm thử Nữ Nhi Hồng nữa.” Bảo Nhi đề nghị. 

“Không được! Bảo Nhi à, con muốn ăn, cô cô phái người mua cho con, nhưng không được ra khỏi cửa!” Trần phu nhân lập tức nói. 

“Cô cô ~~~~~” Bảo Nhi kéo dài giọng. 

“Chuyện gì cũng đều theo con, riêng chuyện xuất môn không được!” Trần phu nhân khó có được lúc khẩu khí hơi nặng một chút. 

“Cô trượng ~~~~” dời mục tiêu tấn công. 

“Không được!” Trần lão gia cũng một câu từ chối thẳng. 

“Nãi nãi ~~~~” tiếp tục dời đi. 

“Bảo Nhi à, nữ hài tử thì phải ‘cửa lớn không ra cổng trong không tới’ mới được!” Trần lão phu nhân vừa cười vừa nói. 

“Thực sự không được sao?” Con mắt Bảo Nhi đảo qua ba vị lão đại một vòng. 

Ba người đồng loạt gật đầu. 

Chú thích 

(1) Đậu hũ thúi: một món ăn đặc sản nổi tiếng ở Trung Quốc. Làm từ đậu hũ lên men thời gian dài, thường tẩm gia vị và nướng lên, được đánh giá theo tiêu chuẩn: càng thúi càng ngon! 

(2) Bánh sầu riêng 

Chương 5: Ánh nhật hà hoa (1) “Ai! Được rồi! Nhưng mà — con có một điều kiện ~~~” Bảo Nhi hỏi, “Con sẽ không đi xa như vậy, cô cô, nhưng mà, con có thể đi Tây Hồ chơi được không?” 

“Bảo Nhi ~~~~” Trần phu nhân có chút đau đầu, biết ngay là tiểu nha đầu này chẳng phải dễ dàng thoả hiệp thế đâu. 

“Cô cô, con đã đồng ý với mọi người, công bằng mà nói, mọi người cũng không nên cự tuyệt con chứ? Vả lại, con sẽ đi cùng tiểu ca, võ công của huynh ấy tuy rằng rất kém cỏi, nhưng hẳn là không có vấn đề đi?” Bảo Nhi phân trần. 

“Ai nói ta võ công kém cỏi? Tiểu ca ta thực sự rất lợi hại nha.” Trần Mục Vũ nheo mắt phản bác. 

“Không kém lại càng không có vấn đề. Nãi nãi, cô trượng, cô cô, cho phép con đi có được hay không? Bằng không, con cũng không dám đảm bảo ngày nào đó con đột nhiên chạy ra ngoài chơi ~~~~~” Bảo Nhi đảo tới đảo lui con ngươi. 

“Trần Mục Vũ!” Trần phu nhân trừng mắt nhi tử mình. 

“Nương, oan uổng cho con!” Trần Mục Vũ lập tức biện minh. Đã bảo sẽ bị mẹ hắn mắng mà, quả nhiên là bị mắng thật. 

“Cô cô, người đừng trách tiểu ca, là chủ ý của con. Nhưng mà cô cô người đừng lo lắng, con sẽ cải nam trang, như vậy sẽ không có người nhận ra.” Bảo Nhi chạy đến bên cạnh Trần phu nhân, ôm lấy cánh tay Trần phu nhân cười híp mắt năn nỉ. 

“Nữ cải nam trang?” Trần phu nhân nhíu mày. 

“Vâng! Người chờ một chút!” Bảo Nhi chạy ra ngoài, hơn nửa ngày mới trở vào lại. Mọi người nhìn qua, chỉ thấy nàng mặc trường bào màu xanh ngọc, phủ thêm áo khoác vạt tỳ bà (2) màu phấn trắng, mái tóc bện lại thành một bím dài, đầu đội nón khảm màu xanh ngọc viền vàng, trong tay còn cầm chiếc quạt giấy. 

“Thế nào? Có thể chứ?”, vừa nói vừa “phạch” một tiếng xoè quạt giấy trong tay ra. Khóe miệng khẽ vểnh lên, đôi tròng đảo quanh nhìn mọi người. 

“Ồ! Đây là tiểu công tử phấn trang ngọc trác (*) nhà ai vậy?” Trần Mục Vân cười hỏi. 

(*Cụm từ thường dùng để mô tả người phụ nữ xinh đẹp thanh cao hoặc những tiểu hài tử trắng nõn, mềm mịn. Ngoài ra còn dùng để tả cảnh tuyết) 

“Tại hạ Trần Nhan, vị huynh đài này thực lễ độ.” Bảo Nhi chắp tay thi lễ. 

“Nguyên lai là Trần thiếu gia, hôm nay cớ sao lại có nhã hứng đi du hồ?” Trần Mục Vân hỏi tiếp. 

“Nhân dịp tháng giêng hoa sen vừa nở, nên tại hạ đến thưởng cảnh ‘tiếp thiên liên diệp, ánh nhật hà hoa’ (3)!” Bảo Nhi nháy mắt, “Vị huynh đài cũng đến xem hoa sen sao?” 

“Đúng vậy! Nếu đã như thế, không biết có vinh hạnh cùng Trần thiếu gia dạo Tây Tử Hồ?” Trần Mục Vân hỏi. 

“Vô cùng vinh hạnh. Người ngắm tây tử ta thưởng hồ (4), hai bên đều không trở ngại nhau.” Bảo Nhi vừa cười vừa đáp. 

“Nhan Bảo Nhi –” Trần Mục Vân trừng mắt. 

Cả Trần lão phu nhân cũng nở nụ cười, “Nha đầu này~~~~ “ 

“Trần thiếu gia, không biết tại hạ có vinh hạnh cùng hai vị du hồ hay không?” Nhạc Kiến Thần cười hỏi. Thấy bọn họ hai người chơi đùa vui vẻ, hắn cũng nhịn không được muốn theo đùa. 

“Là vinh hạnh của tại hạ.” Bảo Nhi cười. 

“Vậy sao? Chỉ là, Mục Vân xem Tây tử, Trần thiếu gia ngắm hồ, chẳng hay tại hạ nhìn gì đây?” Nhạc Kiến Thần cười hỏi. 

“Huynh sao?” Bảo Nhi cầm quạt che miệng cười. 

“Trần thiếu gia cứ nói đừng ngại.” Nhạc Kiến Thần nói, trong lòng buồn bực vì sao tiểu nha đầu bỗng nhiên nở nụ cười, lại là cái kiểu cười không chút hảo ý. 

“Người mà đi, sợ là không lâu sau Tây hồ thập cảnh (5) sẽ thêm một cảnh ‘Tây tử thu ba’ (6).” Bảo Nhi cười trêu chọc. 

~~~~~~~ yên lặng. 

Ha ha ha ha ha ha ~~~~~~ 

“Bảo Nhi, không được nghịch ngợm!” Trần phu nhân mang theo ý cười mắng nàng. 

“Bảo Nhi, muội thật là biết ca ngợi người khác.” Nhạc Kiến Thần cũng cười, biết tướng mạo tuấn mỹ của mình thường dẫn tới ánh mắt của nữ nhân, thế nhưng khen ngợi hắn giống Bảo Nhi như vậy quả thực là lần đầu mới được nghe thấy. 

“Bảo Nhi, nếu tiểu ca cũng đi, tiểu ca nhìn cái gì?” Trần Mục Vũ mang theo chờ mong hỏi. 

“Tiểu ca? Nhiều cảnh sắc như vậy thích nhìn cái gì thì nhìn!” Bảo Nhi nói. 

“Vậy nếu đại ca cũng đi, nhìn cái gì?” Trần Mục Vũ cười hỏi. 

Bảo Nhi chớp chớp mắt, nhìn Trần Mục Phong, hắn vẫn mặt lạnh uống trà. 

“Tiểu ca, chuyện vốn không có khả năng xảy ra nói chi cho lãng phí nước bọt. Nên thực tế một chút thì tốt hơn.” Bảo Nhi cũng không chút cảm xúc trả lời. Trần đại thiếu du hồ? Độ khó hơi bị cao à nha. 

Chén trà trên tay Trần Mục Phong thoáng dừng một chút, sau đó tất cả trở lại như bình thường. 

“Trạch nhật bất như chàng nhật (*), tiểu ca, ngày mai chúng ta đi luôn được không?” Bảo Nhi đổi xoạch sang bộ dạng vui vẻ chạy đến bên người Trần Mục Vũ. 

(*đại ý là chọn tới chọn lui không bằng định ngày luôn, câu này mình không hiểu lắm:P) 

“Chuyện này ~~~ phải hỏi nãi nãi với nương.” Trần Mục Vũ ngần ngừ. 

“Nãi nãi, cô cô ~~~~” Bảo Nhi lập tức chạy đến bên cạnh hai người có quyền định đoạt. 

“Được rồi được rồi, quỷ nha đầu. Mục Vũ, cẩn thận theo sát Bảo Nhi, đừng để chen lấn lạc mất em.” Trần phu nhân nói, sau đó nhéo nhéo gương mặt Bảo Nhi: “Vừa lòng chưa? Nha đầu?” 

“Cám ơn cô cô.” Bảo Nhi thoải mái hôn Trần phu nhân một cái. 

“Nghe lời tiểu ca, con mà dám chạy loạn, sau này cô cô sẽ không cho con ra ngoài.” Trần phu nhân căn dặn. 

“Tuân lệnh!” Bảo Nhi vui vẻ đáp lời. 

“Được rồi được rồi, không phải muốn xem ánh nhật hà hoa sao? Sáng ngày mai phải dậy sớm, nhanh ngủ sớm một chút đi!” Trần phu nhân cười nói. 

“Sáng sớm?” Bảo Nhi mặt nhăn mày nhíu, “Cũng có thể xem mặt trời lặn mà, cô cô.” 

“Vậy thì đừng đi.” Trần phu nhân cười, học theo khẩu khí Bảo Nhi dùng để uy hiếp Trần Mục Vũ. Tật xấu ham ngủ muộn của tiểu nha đầu này cần phải sửa chữa, nếu không tương lai gả cho người ta biết làm sao. 

“Đi! Con đi ngủ đây! Nãi nãi ngủ ngon, cô trượng ngủ ngon, cô cô ngủ ngon.” Bảo Nhi lần lượt chào từng người, sau đó nhìn sang mấy anh soái ca, “Các ca ca ngủ ngon.”, liền nhanh như chớp chạy biến. 

܈am chơi như thế, dường như mãi không chịu lớn, gả cho người ta phải làm sao đây?” Trần phu nhân nhỏ giọng. 

“Nương, con nghĩ người nên lo lắng Bảo Nhi có thể gả ra ngoài được hay không kìa~~~~” Trần Mục Vũ thì thầm. 

“Gả không ra càng tốt, nương sẽ nuôi em ấy cả đời. Đỡ cho Bảo Nhi phải chịu ủy khuất.” 

“Nương, điểm này người không cần băn khoăn, Bảo Nhi sẽ chỉ làm người khác chịu ủy khuất thôi.” Trần Mục Vân bộc bạch, bị Trần phu nhân liếc xéo. 

“Ừ, đúng rồi! Tìm một nữ tế (*) tới ở rể, vậy không cần lo lắng.” Trần phu nhân suy nghĩ một lúc liền nói. 

(*con rể) 

“Nói bậy bạ gì đó! Bảo Nhi mới bây nhiêu? Qua vài năm nữa tự nhiên trưởng thành là tốt rồi.” Trần lão gia lên tiếng. Ở rể? Ý tưởng nghe có vẻ không tồi. 

Trần gia huynh đệ nghe cha mẹ mình thảo luận chỉ biết lắc đầu. 

Lại ngồi một hồi, cả bọn bèn xin cáo lui đi ra. 

“Lão tam, ngày mai đệ không có việc gì làm sao?” Trần Mục Vân hỏi. 

“Nương đã đồng ý rồi, đương nhiên có chuyện cũng thành rảnh rỗi.” Trần Mục Vũ vừa cười vừa nói. 

“Ta cũng không có việc gì. Ai nha, đi ngắm tây tử ở Tây Tử Hồ cũng không tệ, no say lại còn được mãn nhãn.” Trần Mục Vân nói, nghiêng đầu nhìn một chút Nhạc Kiến Thần, “Tây tử thu ba?” 

“Không có việc gì!” Nhạc Kiến Thần vừa cười vừa đáp. ‘Tây hồ thập nhị cảnh’ đương nhiên phải đi phụng bồi một chút, nếu không thực xin lỗi lời ca ngợi của tiểu nha đầu. 

“Mục Phong?” Nhạc Kiến Thần hỏi Trần Mục Phong. 

“Bận.” Đáp án vỏn vẹn một chữ, lập tức dẫn đầu đi thẳng. 

Ngày thứ hai khi trời còn mờ tối, Nhan Bảo Nhi đã bị gọi rời giường, mơ mơ màng màng đi ra cửa phòng, thấy Trần Mục Vũ đang ở cửa chờ. 

“Tiểu ca.” Bảo Nhi kêu một tiếng, sau đó ôm lấy cánh tay Trần Mục Vũ đi ra ngoài. 

“Chưa tỉnh ngủ?” Trần Mục Vũ hỏi. Xem nàng đến bây giờ mí mắt cũng chưa nhấc lên nổi là biết ngay. 

“Vâng! Buồn ngủ quá!” Bảo Nhi nói. 


Phan_1
Phan_3
Phan_4
Phan_5
Phan_6
Phan_7
Phan_8
Phan_9
Phan_10
Phan_11
Phan_12
Phan_13
Phan_14
Phan_15
Phan_16
Phan_17
Phan_18
Phan_19
Phan_20
Phan_21
Phan_22
Phan_23
Phan_24
Phan_25
Phan_26
Phan_27
Phan_28
Phan_29
Phan_30
Phan_31
Phan_32 end
Phan_gioi_thieu
Nếu muốn nhận thông tin bài viết mới của trang thì like ở dưới hoặc truy cập trực tiếp CLICK

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Mẹo Hay   Trà Sữa   Truyện Tranh   Room Chat   Ảnh Comment   Gà Cảnh   Hình Nền   Thủ Thuật Facebook  
Facebook  Tiện Ích  Xổ Số  Yahoo  Gmail  Dịch  Tải Opera  Đọc Báo 

Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian

C-STAT .